Trung's corner

Bohemian Rhapsody - bản Rhapshody hoang dã

Bohemian Rhapsody là bài hát mình thích nhất. Hôm nay đọc được bài này của Laura(yeuamnhac.com), và một bài trên diễn đàn gsm (không rõ tác giả) thấy rất hay nên chép lại :)

Bohemian Rhapsody-Đau đớn, dữ dội, chán nản và ước mơ tự do, thanh bình!
(gsm)

Click the image to open in full size.


Queen bắt đầu thực hiện việc thu âm cho album mới vào tháng 6. Lúc này Freddie vừa được nhận giải thưởng Ivor Novello (1 giải thưởng uy tín thời đó) cho phần tác giả xuất sắc nhất (bài Killer Queen). Giải thưởng này thật sự là 1 nguồn khích lệ lớn đối với Freddie , và anh ta quyết định phải làm 1 ca khúc “để đời” cũng như để đảm bảo sự thành công của album mới. Sau hàng tháng trời chỉnh sửa, thay đổi về giai điệu, lời ca cũng như phong cách hoà âm, bản thử nghiệm Bohemian Rhapsody cuối cùng cũng đã hoàn tất. Lúc đó, mọi người trong hãng đều e ngại vì cho rằng nó quá dài để trở thành 1 hit và đầy mới mẻ với phong cách rock thời bấy giờ. Freddie quyết định đưa cho 1 người bạn của mình là Kenny Everett - tay DJ có tiếng của thành London để nghe thử và không quên nhấn mạnh rằng đây chỉ là một đĩa mẫu gửi riêng cho cá nhân anh ta mà thôi nên không được giới thiệu rộng rãi. Nhưng Everett đã bị ấn tượng mạnh với Bohemian Rhapsody đến nỗi anh ta quyết định sử dụng nó trong các buổi chỉnh nhạc của mình. Kết quả là Bohemian Rhapsody đã được phát tổng cộng trên dưới 14 lần trong 2 ngày. Rồi từ đó Bohemian Rhapsody nhanh chóng tràn ngập trên sóng phát thanh đại chúng. Video của bài trụ vững tại trí hạng nhất tại bảng xếp hạng của Billboard những 9 tuần. Bohemian Rhapsody đã trở thành một trong những ca khúc bất hủ của Queen đồng thời mang lại cho tác giả của nó 1 giải Ivor Novello Award khác vào năm 1976.

Bohemian Rhapsody thực sự là một ca khúc kinh điển của Queen cũng như của làng nhạc rock thế giới. Nó vừa mang nét bác học của dòng Classic vừa thể hiện được cái điên cuồng, ngạo mạn của Rock. Qua giọng ca da diết, đau buồn phẫn nộ của Freddie, Bohemian Rhapsody đưa người nghe trải qua biết bao cung bậc tình cảm khác nhau: vui, buồn, đau đớn, phẫn nộ, và băn khoăn… “vậy thì bạn hãy giết chết tôi, đâm mù mắt tôi… bởi vì tôi chỉ là 1 chàng trai nghèo, không ai nương tựa” cũng như sự kiêu ngạo, khinh bạc cuộc đời: “nhưng tất cả cũng chẳng thể làm gì đến tôi” Ôi! Freddie, biết bao người đã phải rơi lệ khi nghe anh hát: “Mẹ ơi, mẹ sẽ không khóc phải không, nếu một ngày con mãi mãi ra đi. Ôi cuộc sống của tôi, nó chỉ vừa mới bắt đầu…”

Bohemian Rhapsody còn thể hiện khát vọng tự do cháy bỏng của mỗi con người, đó còn là bản “Trường Ca Du Mục” nói lên tinh thần phóng khoáng, cuộc sống ung dung tự tại mà chúng ta hằng mơ ước “Như những ngọn gió, tôi đến rồi đi, chẳng để lại chút gì”. Hầu hết các binh sĩ Mỹ đã chọn đây là ca khúc tâm đắc nhất của họ bởi vì nó đã miêu tả lại đúng đắn những gì họ đã cảm nhận tại cuộc chiến tranh Việt Nam: đau đớn, dữ dội, chán nản cũng như nói lên ước mơ tự do, cảm giác thanh bình mà họ hằng mong mỏi. Về nghệ thuật trình diễn đây được coi là một trong những ca khúc cầu kỳ nhất của nghệ thuật biễu diễn đương đại với những đoạn hợp âm, giai điệu thay đổi thoăn thoắt đưa người gnhe đến những bến bờ cảm xúc khác nhau. Và vì thế mà các nhà phê bình đa số đều xếp Bohemian Rhapsody vào loại ca khúc kinh điển của làng nhạc thế giới. Đánh giá về Bohemian Rhapsody xin được bắt chước cụ Nguyễn: “tìm hiểu về nhạc của Queen mà không nhắc tới Bohemian Rhapsody thì cững như đi tham quan một ngôi đền, anh đi hết tầng nầy tầng kia, mở hết cửa sổ này cửa sổ nọ mà quên mất cái vọng lâu ở trên đầu mình vậy…”

Bohemian Rhapsody - bản Rhapshody hoang dã


Mỗi lần lắng nghe những giai điệu của Bohemian Rhapsody trong tôi lại dâng lên 1 cảm xúc khó tả : bồi hồi, mơ màng pha lẫn mãnh liệt, hoảng sợ. Nó cứ như 1 liều thuốc mà khi đã chìm vào rồi thì không thể nào dứt ra được.

”Is this the real life
Is this just fantasy
Caught in a landslide
No escape from reality.
Open your eyes
Look up to the skies and see
I’m just a poor boy, I need no sympathy.
Because I’m easy come, easy go,
A little high, little low,
Anyway the wind blows, doesn’t really matters to me, to me.”

Mở đầu bằng đoạn đồng ca, Queen đưa tôi vào cõi mơ của riêng họ, 1 nơi mà thật và ảo cứ quấn lấy nhau khiến cho tôi rơi vào tâm trạng bối rối, nửa muốn chống cự thoát ra với giọng hát cao vút thỉnh thoảng lại xuất hiện đột ngột của Mercury, nửa lại muốn buông xuôi để chảy theo dòng ảo ảnh ấy với khúc medley. Buồn cười ở chỗ, chính phần medley ấy lại yêu cầu tôi “open your eyes, look up to the skies and see” để dẫn tôi đến 1 câu chuyện rất thật chứ ko phải là ảo ảnh. Chỉ với phần mở đầu mà người ta đã thấy bao nhiêu là hình ảnh đối lập nhau, nêu bật lên cái tâm trạng bối rối của nhân vật (hay của chính Mercury???).


Lại thêm 1 nạn nhân nữa của cuộc sống. Cuộc sống thoáI hoá, khốn nạn cứ đưa đẩy con người đến chân tường hoặc đưa họ vào vũng lầy ảo ảnh với những cái xấu xa của nó. Con người sống mà ko biết đó là thực hay chỉ là ảo ảnh. Họ cảm thấy cô đơn giữa đám đông, mất phương hướng, không còn gì dçể nắm lấy. Chính trong cái tâm trạng rối bời, hỗn loạn ấy, chàng trai muốn có 1 điểm tựa , 1 cái gì đó chứng minh cuộc sống của chàng là thật, ko phải chỉ là ảo ảnh, thế nên “just kill a man, put a gun against his head, push my trigger, now he’s dead.” Nhạc nhè nhẹ, tiết tấu chậm, giọng hát của Mercury cũng chậm rãi làm tôi bỗng nhiên rung mình, anh nói đến chuyện giết người 1 cách rất bình thường, đơn giản và thản nhiên quá trong khi… người ta chỉ có 1 lần được sinh ra và chỉ chết 1 lần mà thôi…


Tôi yêu làm sao câu “mama, life has just begun but now I‘ve gone and through it all away”, câu hát cứ làm tim tôi như bị bóp nghẹn. Giọng Mercury nghe ai oán và nghiệt ngã quá! Trước mắt tôi như hiện lên cảnh chàng trai đang quằn quại đau đớn, 1 người vừa nhận ra cuộc sống của mình là thật, vừa kháM phá ra mục đích sống mới mẻ thế mà phải vất bỏ (hay bị tước bỏ?) hết tất cả. Vâng, chàng không được quyền sống nữa. Tôi bỗng nhiên muốn hét lên cùng Mercury như 1 cách phản ứng, mặc dù thật yếu ớt, với cuộc sống. Tại sao con người cứ phải “paying for nothing’s fair” (said but true_Metallica)? Cái giá của cuộc sống đắt quá!


“Mama, ooo…” dường như cảm nhận được sự đau đớn của người mẹ, chàng trai cất tiếng an ủi bà, nghe mới yếu ớt và tội nghiệp làm sao vì chính bản than chàng còn chưa thoát ra được khỏi cái tâm trạng kinh hoàng, đau đớn ấy: “Didn’t meant to make you cry. If I’m not back again this time tomorrow, carry on, carry on…”
“To late, my time has com sends shivers down my spine, body’s aching all the time.” Chàng trai bây giờ có vẻ gì đó thật trầm, giọng hát ấm của Mercury làm nổi bật lên chút gì đó mang vẻ đầu hàng số phận. Tôi có thể thấy rõ nỗi sợ hãi của chàng trai lởn vởn trong từng nốt nhạc, từng câu hát, đến cả cách hát của Mercury nữa… Cảnh chia tay bao giờ cũng buồn, nưg cảnh chia tay của chang bohemian này chứa đựng điều gì đó nghiệt ngã quá.” Goodbye everybody, I’ve got to go, gotta leave you all behind and face the truth”, nói với mọi người như thế, chàng trai muốn ở 1 khía cạnh nào đó an ủi mọi người. Đồng thời muốn dùng câu nói ấy che dấu đi, làm lấn át đi nỗi sợ hãi đang dần tăng lên trong tâm trí, làm chi phối cả con người anh. Tâm trạng này lộ rõ khi anh thủ thỉ với mẹ: “Mama, ooo; I don’t want to die, I sometimes wish I’d never been born at all”. Câu hát làm tôi bỗng nhiên phải suy nghĩ và chợt thấy đau nỗi đau của chàng trai. Sau bao nhiêu năm sống mà như ko sống, ko biết cuộc sống là thực hay ảo, người ta lại bị kết án tử hình, bị tước đoạt mất quyền được sống ngay sau khi vừa nhận ra cuộc sống của mình là thật. Án tử đến nhanh quákhiến người ta ko kịp nếm những trái ngọt của cuộc sống nữa, điều này làm câu hát “I sometimes wish I’d never been born at all” nghe mới mỉa mai, cay đắng làm sao…..
Nhưng sự thật vẫn là sự thật và chàng trai phải đối mặt với nó. Có lẽ cái sự thật đó nó quá tàn nhẫn khiến chàng trai mất cả tự chủ?

“I see a little silhouettoof a man,
Scaramouch, Scaramouch, will you do the Fandango,
Thunderbolt and lightning very very frightening me
Gallileo, Gallileo, Gallileo, Gallileo
Gallileo Figaro. Magnifico”

Những câu nói nhanh, gọi tên những nhân vật nổi tiếng của văn học, của khoa học như: Scaramouch, Galileo và Figaro. Chàng trai mất trí rồi chăng? Không, chàng chỉ cảm thấy mình thật bé nhỏ và khốn khổ so với họ, và tôi lại thấy hiện lên hình ảnh chàng trai co quắp, sợ hãi trước những tia chớp của cơn bão, cơn bão ác nghiệt của cuộc đời “Thunderbolt and lightning very very frightening me.”
“ Spare him his lifefrom this monstresity”, hình ảnh giá treo cổ cứ lởn vởn trước mặt tôi, chàng trai quằn quại “will you let me go”, người mẹ đau đớn “let him go”. Đáp lại họ là tiếng hô lạnh lung của đám đông “will not let you go”. Những tiếng “no, no, no…” khiến tôi ruùng mình. Chàng trai dường như nhận ra khía cạnh sai trái trong việc làm của mình, lại 1 lần nữa anh an ủi người mẹ “Mama mia, mama mia, mama mia let me go. Belzebub has a devil put aside for me, for me, for me.” Tiếng “for me” cất lên cao vút làm tôi bỗng sởn tóc gáy. Ừ nhỉ, phải rồi, chàng trai phải trả giá cho hành động của mình chứ. Như vậy, cuộc sống rất công bằng. Vâng, công bằng 1 cách tàn nhẫn!


Cất tiếng chửi người đời sao gian dối, chàng trai lúc này không còn sợ cái chết nữa, mỉa mai thay, chàng đang chờ đợi nó, mong nó đến thật mau để chàng nhanh chóng thoát ra khỏi cõi đời trần tục chỉ toàn những lo toan nhỏ nhặt, thoát khỏi cuộc sống tàn nhẫn. “So you think you can stone me and spit in my eye, so you think you can love me and leave me to die, oh baby, can’t do it to me baby. Just gotta get out, just gotta get right out of here”.
“Nothing really matters, anyone can see, nothing really matters, nothing really matters to me.” Chấm dứt 1 cuộc sống. Vâng, chẳng gì còn có ý nghĩa nữa khi người ta đã nhắm mắt xuôi tay, đã mãi mãi đi khỏi cuộc sống. “Anyway the wind blows…”

31 August 2009


Comments (View)

[image]

Sometimes, it’s OK not to change :)

weheartbranding:

Pepsi vs. Coke in the branding department is astounding in this visual. What I see in Pepsi is a company that massively struggles to find its voice and its identity. Clearly their original logo was a mimic of Coke’s (since it was done three years later.) Disclaimer: I’m a Coke girl, 100%. Maybe the strong identity is a subliminal influence… I do feel pretty confident about it!

kmccormi:

The art of good logo design.

nicolazaro:

hammerito:

stormofgenius:

airport:

(via jonwithabullet)

WHOA guys. This is the first time I’ve looked at the word Pepsi. I mean REALLY looked. What a strange word. My eyes are open now.

I like the 1906 and 1940 Pepsi branding best. Coke’s awesome too.

30 July 2009 reblog: jonwithabullet


Comments (View)

6 July 2009


Comments (View)

[image]

byhuy:

jishan:

lekima:

senri:

stec13:

What a beautiful & powerful piece… “Global Warming PSA - Time” by pepey

Kinh điển thiệt :x

hay

1 July 2009 reblog: stec13


Comments (View)

[image]

sonnymotives:

bryanpelz:

Iran 2009 (comic by Mike Luckovich)

25 June 2009 reblog: bryanpelz


Comments (View)

Hồ Gươm

Trời sắp tối

Hồ Gươm, trời sắp tối

.

Đêm xuống

Hồ Gươm

21/06/2009

21 June 2009


Comments (View)

DOF test

mỏng quá

siêu mỏng

21 June 2009


Comments (View)

Vợ chồng A Phủ

Vợ chồng A Phủ

Chụp trên đỉnh núi Tam Đảo

40D + MF Yashica ML 50mm 1.4

9 June 2009


Comments (View)

Conversations 2.0

Image Hosted by ImageShack.us

(source: xkcd.com)

10 May 2009 funny


Comments (View)

Hello World!

Gà ra phố, chào buôn làng ;;)

22 January 2009


Comments (View)